Bảy âm hiệu của Hệ thất âm thì cái âm hiệu này kỳ lạ
nhất : chỉ mới SOL. LA. SI . . . thì DO lập tức quay về
mà DO cao chứ không phải DO thấp. Nhưng cũng lắm cái rắc
rối dài lâu về sự << bất hòa >> giữa nó với FA khiến cho
tai nghe chia thành hai phái HÒA - NGHỊCH có khác ; cuối
cùng rồi << nghịch mà không nghịch >> thành << nghịch
hòa >> mới biết cái nghe của người có lúc nầy lúc khác.
Tự tánh âm thanh không hề khác, chỉ vì tâm người lúc này
lúc khác hay vì người không hiểu
hết khác lạ của thanh dẫn đến vận dụng thanh
có sai khác. Cung Thương Giốc Chủy Vũ __ qũi đạo toán
pháp của thanh vẽ đường âm thanh
toán pháp. Phải trãi nghiệm dài lâu tiến hóa lên từ Hợp
ÁT ÂM đến THẤT ÁT rồi CỮU ÁT buộc BẬC IV, BẬC VII hợp
hòa trong một để ÂM THỂ trọn vẹn PHỤC SINH, GIÁNG THẾ.
Tôi mượn hợp Thất át SOL của DO THỂ làm dụ diễn giải.
Sự hiện diện của FA trong SOL Majeur có kết hợp với SI
thành ngũ giảm, nhưng thanh thế của FA trong Hợp âm SOL
có khác với thanh thế của FA trong Hợp SI NGŨ GIẢM __ Hòa âm của Âm
giai DO TRƯỜNG có lý do cấm dùng hợp nầy :
SI NGŨ GIẢM bị cấm là đúng bởi nơi đây SI là âm chủ một
âm thể chẳng quan hệ thân gần với DO THỂ thì làm gì có
<< cảm >> mà nên âm, lại thêm FA __ một đối xung diệt
thể SI vốn đã lên tiếng bất hòa bảo sao tai chấp nhận.
Vậy cớ gì trong Hợp ÁT ÂM của DO THỂ chẳng những
FA hòa nghịch được SI lại giúp SI << càm âm đắc lực >>
với DO hơn ?
Dấu hỏi hỏi đã bao năm để một hôm nghe chuông
DO - FA - SOL
chuông quen nghe hôm nay bỗng thức
Từ DO13 ngoãnh mặt sau trước thấy TA
liên tục
HIỆN TẠI trùng phùng QUÁ KHỨ - TƯƠNG LAI
Với TA SOL là cõi BỤNG MẸ để qúa khứ TA sinh gởi FA là cõi THÁC VỀ đễ tương lai TA trầm mình HIỆN TẠI là quãng TA HIỄN THỂ giữa hai thời SINH - TỬ
Vâng là tôi đã liên tưởng khi nghe thanh như anh đã nghe
và liên tưởng SI cảm mến DO nên SI phải hướng về DO.
Đúng là SI phải hướng về DO và cái nghe có nghe ra SI
--- linh hồn của SOL thể réo gọi DO ---- cái cõi SOL thể
phải thác về.
Vào cái thời thì 13 khi hiện tại ở DO với 6CÓ
và chỉ 6CÓ trên vòng âm giai là DO. SOL. RE.
LA. MI. SI buộc SI phải bay về phía DO
vì lực hấp dẫn ở DO :
SI là cảm âm của DO nên phải hướng về DO là cách
nói theo biểu tỏ tình cảm của người ; nói theo cách vật
lý thì SI bị hút về DO là qui luật ; còn nói theo cách
Phật gia thì DO THỂ là cõi tương lai SI phải náu
thân. Qui luật âm giai cho biết SI là âm hiệu Định
thức SOL Majeur mà [ SI - SOL ] là độ dài
sinh thể. SOL THỂ chuyển thể thành DO THỂ hay SOL THỂ
sinh DO THỂ hay hóa thành DO THỂ là cách nói biểu tỏ
tương quan vật lý giữa hai thời điểm của một qúa trình
thời gian. SOL THỂ hóa ra DO THỂ thì SI phải náu thân
trong DO THỂ __ SI hướng về DO để náu thân là đạo vật mà
người biết. Cái vật trong thân người náu về đâu thì Phật
- Chúa biết !
Khi Nhạc sĩ du hồn rời xa DO THỂ để đó đây, về lại chốn
xưa tìm hình bóng cũ phải qua cửa chính ÁT ÂM SOL bởi
hồn DO ẩn tàng trong đấy. DO THỂ hiễn hiện mơ hồ vì [
sol.si.re ] chưa đủ lực. Thêm FA vào, gặp SI thành ngẫu
lực xung quay tăng sức __ SI trở nên << cảm âm đắc
lực >> hơn lên và DO THỂ về cũng nhanh hơn, hiễn hiện hơn; nhưng sẽ hừng hực hơn khi có LA tham dự
vì đường dây
ngũ âm SOL tăng mạch ( Sol.Re.La.Mi. Si ) :
**
*
BÀI TIẾP
HỢP ÂM__________________________________________________________________