|
NGÕ
Nguyên nhân tôi viết tập
này từ Nhạc Sĩ Lê Yên mà tôi có được cảm hứng. Chuyện đơn
giản và dễ dãi như Kiền Khôn nhịp nhịp : vạn sự vạn vật
trong đó có giống người sanh ra không đòi hỏi năng khiếu
kỹ thuật.
Một chiều từ SàiGòn về qua ngõ nhà người em, có cụ gìa
ánh mắt chào tôi thân thiết. Tôi biết em tôi đã kể
chuyện về anh. Trực giác cho tôi tín hiệu con người chơn
chất có tâm có hồn. Tôi đáp lại bằng nụ cười và ánh mắt.
Nhạc sĩ Lê Yên __ em tôi giới thiệu. Tôi siết chặt tay
người, bỗng nhớ về xa xưa một thuở hùng anh : dũng sĩ đã
về vó ngựa nay đâu ? Lê Yên sâu mắt nhìn tôi, vầng trán
phong sương in dấu công sự chiến hào.
Đêm ấy tôi cùng người suốt sáng . . . Chuyện âm nhạc đó
đây. Lê Yên đi nhiều nơi, tôi chưa hết đất Nghĩa Bình.
Nhạc phương Tây tôi qua loa đại khái, dân nhạc nước nhà
vỏ vẻ lý con sáo qụa kêu, cung thương giốc chủy vũ, hò
xự xang xê cống phong phanh, bầu cò nguyệt tranh mắt
thấy chưa mó tay vào. Tôi nói với Lê Yên như vậy. Lấy
chân chính nghệ sĩ tôi nói với Lê Yên như vậy.
Tôi ru người khúc hát, tiếng hát từ tim tôi rung động đã
từ bao ngày tôi ấp ủ viết ra. Thời gian trôi ngừng lại.
Căn phòng chật ních cảm thông. Nơi đây và đâu đấy trên
mọi miền Việt Nam biết bao người khe khẽ. Những
symphony, sonata chim bồ câu hoảng hốt bay. Một ống trúc
giản đơn, âm ba gọi cuốc hàng đàng . Âm luật ngũ cung
đó, sóng ly tâm trãi rộng, uốn lượn thành những nỗi mân
mê. Để âm thanh không mũi nhọn đinh vít : cấu trúc đàn
mang dáng nguyệt cầu cong. Với kỹ thuật âm dương dùng
nhấn nháy, tiếng chuông chùa echo vọng từ nghìn xưa.
Hỏi làm sao không là Khoa học : một tiếng chuông, một
khích động thành giai điệu bâng khuâng. Với ai kia phải
Sol – La – Si mới đủ, mãi ngàn sau lịch sử ghi đời.
<< Ba mươi năm nghiên cứu >> - lời Lê Yên thỏ thẻ. Tôi
hỏi << lấy cái gì nghiên cứu dân ca >> rồi chỉ đường <<
vào Kinh Dịch, mở sách ra khai quật được ngũ âm >>.
Lê Yên thực thà hỏi tôi cung bậc xứ Chàm, Tôi đáp Vũ.
Nhạc sĩ đứng lên cầm tay tôi giặc giặc, mắt ngời lên như
vừa lọt ánh sao. Tôi khóai chí vì lời nói đại, mà thực
ra có điện tính trong đầu. Lê Yên xin tôi tiếp Vũ gì mới
được. Tôi rằng có Giốc cọng vào trong. Lại lần nữa Lê
Yên thích thú, từ lúc đầu gặp gỡ giờ thấy nét trẻ trung.
Nhạc sĩ kéo tôi xuống ghế, trịnh trọng yêu cầu gỉai
thích làm sao . Tôi bình thường vốn nhiều lời nhiều lẽ,
biết trong ông điều nghi vấn bao năm, đã hình lên mà
không ai đồng chí, phút vào Trung bỗng gặp bạn tri âm __
Tôi lý họa << giang san Chàm dài theo biển cả, nước mênh
mang , gió sóng trổi âm ba. Địa dư đó, giai điệu hình
thành từ đó, tâm hồn người mô thức cũng từ đó tư duy. Vũ
là thủy, là âm nhu mềm mại, là mát trong, là u uẩn lúc
chùng tâm. Là ũy mị uẩn u lòng lẩn thẩn, là cương cường
như ngọn sóng trào dâng. Lúc chất ngất đọt cây rừng ngút
ngát. Đá núi dựng chập chùng, hang sâu ghềnh thác. Tiếng
bộng cậy, vượn hú hùm gầm. Air man dại rú rừng là Mộc,
được nước nôi thành âm điệu Chàm ca >>.
Tôi cao hứng một hơi dài như vậy. Ruột gan đâu cứ mãi
mãi trào ra. Thực mà nói là tôi nói đại __ nói theo con
tàu, nói theo xe chạy mỗi bận vào ra : mắt thu hình, cảm
giác nhận, bộ nhớ ghi . . . Bỗng gặp Lê Yên nhấn nút :
băng ký ức quay, loa phóng thanh khuyếch đại, cảm hứng
tràn tôi chép luật ngũ âm.
Nguyên K
tháng 6 một ngàn 986
LÊ YÊN tác gỉa NGỰA PHI ĐƯỜNG XA
Người kỵ sĩ một hôm về QuiNhơn nói chuyện
DÂN CA
theo lời mời của Hội Thông Tin Văn Hóa
tĩnh NghĩaBình
Một thời đa yêu đã thích đã say sưa yên
ngựa
Bỗng tình cờ hôm nay nên rất hứng.
. .
trở về
|